Script has been disabled on your browser, please enable JS to make this app work.

Bạn đang xem: Bên nhau trọn đời kai tan



Bên nhau trọn đời - Cố Mạn là một câu chuyện tình yêu trắc trở nhưng cuối cùng hạnh phúc vẫn luôn ở lại với Hà Dĩ Thâm và Triệu Mặc Sênh. Một tình yêu cứ ngỡ là đi qua nhau nhưng cuối cùng sau bảy năm hay có sau bao nhiêu năm đi nữa thì họ vẫn bên nhau trọn đời.

Kỷ niệm

Mặc Sênh đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ, chăm chú nhìn người phụ nữ đối diện với mình trong gương. Nếu mái tóc ngắn biến thành những lọn đuôi sam, nếu làn da rám nắng trở nên trắng mịn, nếu có thể cười một cách thoải mái vô tư…Điều quan trọng nhất là, nếu có thể xóa đi vẻ u uất chất chứa trong đáy mắt, thay vào đó là vẻ thơ ngây học trò, chị sẽ trở thành Triệu Mặc Sênh khi mới quen Hà Dĩ Thâm ngày mới vào đại học

“Hà Dĩ Thâm …”

“Hà Dĩ Thâm…”

Mặc Sênh không rõ mình đã đeo bám Hà Dĩ Thâm như thế nào, Dĩ Thâm lại càng không biết, đằng nào lúc đó chị cũng là người chạy theo anh. Cho đến một hôm, không chịu nổi, Dĩ Thâm nghiêm mặt hỏi: “Triệu Mặc Sênh, tại sao cô cứ bám theo tôi như vậy?”

Nếu là bây giờ chị sẽ ngượng đến chết! Tuy nhiên, lúc đó chị không biết ngượng là gì, chị nhướn mày hỏi: “Dĩ Thâm, anh ngốc hay là tôi ngốc, ồ mà anh thông minh như vậy, nhất định là tôi ngốc rồi, sao tôi lại thảm hại đến thế, bám theo người ta mà không biết mình đang làm gì!”

Còn nhớ lúc đó Dĩ Thâm đã tròn mắt kinh ngạc hồi lâu. Về sau nhắc lại chuyện này, anh có vẻ vừa bực vừa buồn cười tuyên bố, anh ta vốn cố tình làm vậy để Mặc Sênh phải xấu hổ, ai ngờ trên đời lại có người mặt dày đến thế, kết cục người xấu hổ lại chính là anh.

Cho nên chàng sinh viên luật khoa sau một hồi im lặng cuối cùng đã có thể đối phó được, tuy nhiên cũng chỉ có thể bắp bắp: “Tôi không định có bạn gái lúc còn đang đi học.”

Lúc đó Mặc Sênh ngây thơ đến mức không nhận ra đó chỉ là cái cớ, nên lại tiếp tục tấn công: “Vậy thì tôi xếp hàng trước, đợi anh tốt nghiệp đại học, xem liệu có được anh ưu tiên lựa chọn ?”

Trước một đối thủ ngoan cố đến vậy, chàng luật sư tương lai đành bó tay, chàng ta vội chuồn thẳng sau khi ném lại một câu: “Tôi phải lên lớp.”

Mặc Sênh đương nhiên không cam chịu thất bại, nhưng trước khi chị nghĩ ra biện pháp tốt hơn, thì đã nghe mọi người bàn tán: “Hà Dĩ Thâm khoa luật nghe đâu mới có bồ, hình như tên là Triệu Mặc Sênh, cái tên nghe là lạ”

Nghe vậy Mặc Sênh chạy như bay đến giảng đường tìm Dĩ Thâm, thanh minh: “Tin đồn không phải do tôi tung ra, anh phải tin tôi mới được.”

Dĩ Thâm ngẩng đầu khỏi cuốn sách, mắt trong veo nhìn chị nói: “Tôi biết”

Mặc Sênh hỏi lại một cách ngốc nghếch: “Sao anh biết?”

Dĩ Thâm trả lời tỉnh khô: “Bởi vì chính tôi tung ra tin đó.”

Lần này đến lượt Mặc Sênh im bặt, Dĩ Thâm giải thích: “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu ba năm sau, cô nhất định là bạn gái của tôi, vậy sao tôi không sớm sử dụng quyền đó của mình.”

“Không biết bây giờ 800m mình chạy hết bao nhiêu thời gian?”

Mặc Sênh khom mình chui qua lan can, đi đến đường đua, vạch ra cái vạch xuất phát, miệng thầm đếm một… hai… ba…

Chị bắt đầu chạy. Mắt nhắm lại, lao mình vào gió lạnh, cuối cùng chị cũng đến vạch xuất phát ban đầu.

“4 phút 25 giây, quá chậm!” Chị tự gõ vào đầu mình.

- Còn chậm hơn hôm qua – Chị buồn rầu lẩm bẩm, đoạn ngẩng đầu tinh nghịch nhìn anh – Dĩ Thâm, hay là hôm thi chạy anh chạy trước, em đuổi theo như vậy chắc chắn em sẽ chạy nhanh hơn! – Chị nũng nịu.

Bị Dĩ Thâm lườm, Mặc Sênh cảm thấy mất hứng. Lẽ ra chị phải được thưởng mới đúng, dù sao đấy cũng là một chủ ý tốt lại rất lãng mạn nữa:

- Hay là treo trước mắt em bức ảnh của anh…

- Mặc Sênh, cô đúng là không biết ngượng! – Cuối cùng Dĩ Thâm phát cáu, tuy nhiên nói xong tai anh đỏ dần lên.

- Hôm nay em đi đâu vậy? Quà của anh đâu?

Bỗng dưng Mặc Sênh không biết trả lời thế nào, Dĩ Thâm lườm chị nhưng cuối cùng anh lại giảng hòa:

- Thôi được rồi, em nhắm mắt lại đi.

Chị nhắm mắt. Dĩ Thâm đột ngột hôn chị. Đó là nụ hôn đầu.

Mặc Sênh còn nhớ, lúc đó chị mở mắt, nhìn anh, thảng thốt:

- Dĩ Thâm, hôm nay không phải là sinh nhật em.

Dĩ Văn kéo Mặc Sênh đến phòng sách, rút ra một cuốn, lật một trang đưa cho chị:

- Đây là do tôi vô tình phát hiện ra, không chỉ cuốn này…

Mặc Sênh hấp tấp đón lấy cuốn sách, những câu thơ viết vội, nét chữ viết rất láu, nỗi day dứt đau khổ không ngừng của người viết.

Gập cuốn sách lại, Dĩ Văn nói những lời gì Mặc Sênh không nghe thấy nữa.

Tiếng cười trong vắt của cô thiếu nữ như từ nơi xa xôi vọng về:

- Hà Dĩ Thâm, anh còn chưa biết tên em! Em tên là Triệu Mặc Sênh, Mặc là u mặc, nghĩa là tĩnh lặng. Sênh là một loại nhạc cụ. Tên em có điển tích hẳn hoi, có xuất xứ từ một câu thơ của nhà thơ Từ Chí Ma:

“Im lặng là khúc tiêu mặc biệt li, sâu lắng là khang kiều đêm nay”.

Bảy năm sau vẫn là bên nhau trọn đời

Triệu Mặc Sênh lặng người nhìn cặp trai gái đứng trước quầy bán rau, một lần nữa chị cảm nhận sự lạ lùng của số phận. Bảy năm trước, chính họ khiến chị quyết định ra đi. Bây giờ họ lại cùng nhau đi mua sắm, vậy là cuối cùng họ vẫn cùng nhau! May mà hồi ấy chị bỏ ra đi, nếu không…Mặc Sênh không dám nghĩ thêm…

Hà Dĩ Thâm, Hà Dĩ Văn, sao mình ngốc thế, tại sao cứ một mực cho rằng hai người ấy tên giống nhau thì nhất định là anh em?

“Chúng tôi không phải là anh em, trước đây hai gia đình chúng tôi là hàng xóm của nhau, đều họ Hà cho nên cũng đặt tên cho các con giống nhau. Về sau, cha mẹ Dĩ Thâm đột ngột qua đời, cha mẹ tôi nhận nuôi Dĩ Thâm.”

“Chị tưởng, chị mạnh hơn tình cảm hai mươi năm giữa tôi và Dĩ Thâm sao?”

“Hôm nay tôi chính thức cho chị biết, tôi yêu Dĩ Thâm, nhưng tôi không muốn yêu thầm yêu vụng. Tôi và chị sẽ cạnh tranh công khai.”

Cảnh tượng đương nhiên thu hút sự chú ý của những người xung quanh, trong đó có Dĩ Văn. Dĩ Văn liếc nhìn về phía có nhiều tiếng ồn ào, bỗng giật mình – Cô ta! Có phải cô ta không? Dĩ Văn dường như không tin vào mắt mình… Đúng là cô ta! Trở về rồi ư?

“Chuyện gì thế Dĩ Văn?” – Hà Dĩ Thâm, không hiểu, quay sang hỏi, bất giác nhìn theo ánh mắt của Dĩ Văn.

Thân hình cao lớn của Dĩ Thâm bỗng khựng lại.

Triệu Mặc Sênh!

Mặc Sênh thận trọng rút bức ảnh ra, ở một góc bức ảnh có mấy chữ nổi, chắc chắn được bóc ra từ giấy tờ nào đó, lật bức ảnh, chị ngỡ ngàng, mặt sau có chữ! Nét chữ phóng khoáng, rắn rỏi như cào rách giấy của anh, Mặc Sênh không bao giờ quên.

Đó là nét chữ của Dĩ Thâm. Dòng chữ viết bằng bút máy, mực đen: My sun shine!

“Anh thấy Hà Dĩ Thâm là người thế nào?” – Hướng Hằng không trả lời ngay mà hỏi lại.

“Lãnh đạm, lý trí, khách quan.” – Viêm nói giọng phán xét.

“Vậy người đó chính là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của anh ta.” – Viêm trong mắt tò mò: “Phụ nữ ư?”

“Đúng, bạn gái trước đây của Dĩ Thâm”. Dù không cùng một khóa nhưng cùng ở một ký túc xá Hướng Hằng rất hiểu tình hình của Hà Dĩ Thâm.

“Bằng ấy năm đã trôi qua, anh vẫn thua em, thua thảm hại!”

Vì sao giọng anh nghe đắng buốt đến vậy.

“Dĩ Thâm, anh nói gì? Anh say phải không?” – Mặc Sênh lo lắng hỏi.

Im lặng, đột nhiên Dĩ Thâm đẩy chị ra, trong sáng sáng lờ mờ Mặc Sênh thấy đôi mắt đẹp của anh đầy bất lực đau đớn như con thú bị thương, nhưng giọng nói của anh tỉnh táo lạ lùng: “Anh không say, mà là anh điên!”

Dĩ Thâm quay người biến mất, cũng mau lẹ như khi xuất hiện, nếu không thấy đau nhói ở môi Mặc Sênh sẽ tưởng đó là một giấc mơ.

Mặc Sênh nhìn bóng mình ngả trên đất. nhắc lại:

- Em đã kết hôn rồi, ba năm trước, ở Mỹ.

Mặt Dĩ Thâm sạm lại, hơi thở của anh có thể làm cho không khí xung quanh đóng băng, anh quắc mắt nhìn chị, dường như muốn bóp chết chị.

Nhiều phút trôi qua, cuối cùng một tiếng cười khô khốc và giọng nói lạnh người:

- Triệu Mặc Sênh, có lẽ tôi đã điên nên mới dày vò em thế này.

Mặc Sênh hoảng loạn theo một nhóm người đi vào thang máy, những người cùng đi thoạt nhiên nhìn người phụ nữ mắt đỏ hoe chạy vào thang máy, nhưng lập tức họ trở về với suy nghĩ riêng của mình. Cũng phải thôi, bệnh viện là nơi hàng ngày chứng kiến bao nhiêu tình huống sống chết vui buồn, một người đẫm nước mắt đi vào thang máy có gì là lạ?!

Ra khỏi thang máy yên tĩnh, tiếng ồn ào ở hành lang đập vào tai khiến chị choáng váng. Hành lang rất đông người, bỗng nhiên Mặc Sênh không biết mình phải đi hướng nào

“Đi đâu bây giờ?”

Chẳng phải vẫn biết thế sao? Thế giới rộng lớn như vậy, nhưng không nơi nào không có Dĩ Thâm?

- A lô.

- Tôi đang ở tầng trệt. Cô mang chứng minh thư xuống.

Nói xong anh bỏ máy, Mặc Sênh không có cơ hội hỏi thêm, vội bật dậy mặc quần áo, cầm chứng minh thư xuống lầu. Dĩ Thâm dừng xe ở bên đường, chị chần chừ giây lát rồi quả quyết mở cửa xe vào trong.

- Mang chứng minh thư chưa?

- Mang rồi – Mặc Sênh băn khoăn – Cầm chứng minh thư làm gì?

- Đến ủy ban.

Mặc Sênh không hiểu lắm khái niệm đó.

- Đúng vậy – Dĩ Thâm nói, như một chuyện không liên quan đến anh – Chúng ta đi đăng kí kết hôn.

- Kết hôn?! – Mặc Sênh kinh ngạc nhìn anh, tưởng nghe lầm – Dĩ Thâm…

- Không muốn thì xuống xe – Dĩ Thâm không nhìn chị, ném ra một câu.

Chị nhìn khuôn mặt cương quyết của anh, bỗng hiểu ra. Anh đang ép chị, cũng đang ép chính mình. Bất chấp kết quả thế nào, anh muốn một cái kết, hơn nữa không còn cơ hội lựa chọn. Nếu bây giờ chị xuống xe thì có nghĩa giữa họ đã thực sự không thể cứu vãn.

Mặc Sênh hít một hơi thật sâu:

- Đi thôi.

- Chắc chắn chứ?

Mặc Sênh gật đầu, tất cả đã được định đoạt, nhưng chị lại rất bình tĩnh:

- Anh còn nhớ anh từng nói gì không? Sau này anh nhất định là chồng em, vậy tại sao em không sớm thực hiện quyền lợi của mình.

Anh nghiêng đầu, giọng cứng nhắc:

- Còn thực tế chứng minh, suy nghĩ đó chỉ tạo nên sai lầm, em vẫn muốn đi vào vết xe đổ ư?

Mặc Sênh mỉm cười, nhắc lại:

- Đi thôi.

Thoạt đầu cô thiếu nữ cảm thấy xấu hổ, nhưng lập tức tỏ ra bạo dạn, nói:

- Này, tôi đang chụp một cảnh rất đẹp, tại sao anh lại đột nhiên xuất hiện?

Anh vốn đã hơi bực mình, định bỏ đi. Không ngờ cô ta đuổi theo hỏi: – Này, sao anh lại bỏ đi?

Trong những tình huống thế này mà không biết cách ứng phó một cách thông minh thì quả thật không đáng mặt sinh viên giỏi khoa luật:

- Cô đang chụp ảnh phong cảnh cơ mà? Tôi nhường nó cho cô đấy.

Lúc đó cô ấy mới đỏ mặt, lát sau ấp úng, nói:

- Được rồi, tôi thừa nhận chụp trộm anh.

Biết nhận lỗi coi như được cứu, anh quay người định đi, nhưng cô ấy vẫn lẵng nhẵng bám theo. Đi được một đoạn không chịu được anh quay đầu hỏi:

- Cô đi theo tôi làm gì?

- Anh chưa nói cho tôi biết tên là gì, học khoa nào? – Cô ấy nói vẻ tội nghiệp.

- Vì sao tôi phải nói cho cô?

- Anh không nói làm sao tôi biết địa chỉ để gửi ảnh?

- Không cần.

- Được – Cô ta gật đầu tỏ vẻ bất cần – Vậy tôi đành rửa xong chạy khắp nơi hỏi thăm.

Anh bất lực:

- Cô đứng lại.

- Làm gì thế? Anh sợ tôi không tìm thấy ư? – Cô ấy bướng bỉnh nói -Mặc dù cả trường có mấy vạn sinh viên, nhưng có chí thì nên. Tôi sẽ đi từng phòng hỏi, thế nào cũng tìm được.

Nếu vậy anh còn mặt mũi nào ở trong cái trường này nữa? Anh bất lực nghiến răng:

- Hà Dĩ Thâm, khoa luật quốc tế, năm thứ hai – Nói xong anh đi thẳng, đi khá xa vẫn còn nghe thấy tiếng cười của cô.

Hai ngày sau, quả nhiên cô ấy đến tìm, thận trọng lấy ra bức ảnh như lấy một vật quí. Trong ảnh, anh đứng bên gốc cây, trong ánh nắng rực rỡ, vẻ suy tư.

- Anh xem, lần đầu tiên tôi xử lý ánh sáng tốt như vậy! Anh đã nhìn thấy ánh mặt trời xuyên qua tán lá chưa?

Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối.

Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

Bảy năm xa cách, một người đàn ông khác…

Dĩ Thâm nhắm mắt.

“Thừa nhận đi Dĩ Thâm, rằng ngươi đang phát điên lên vì ghen”.

Lời kết

Bên nhau trọn đời - Cố Mạn đã để lại cho người đọc những giây phút tình yêu ấm áp và hạnh phúc. Hà Dĩ Thâm là một người trầm lắng, rất khó mở lòng tiếp nhận người khác và Mặc Sênh chính là người đã mở cánh cửa trái tim của Dĩ Thâm. Và ta đã có một câu chuyện tình yêu trắc trở nhưng cuối cùng vẫn là bên nhau trọn đời.

Hình ảnh: Thiện Thảo - Bookademy

--------------------------------------------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link:Bookademy

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ

Ngày qua đi cùng bao nhiều dấu yêu Để con tim biết bao đợi chờ
Gần bên anh lòng em luôn ước ao Mình bên nhau, bên nhau trọn đời Yêu, yêu anh rất nhiều Nhớ, nhớ anh từng phút giây Con tim em giờ đã lập trình Chỉ yêu anh, yêu anh mà thôi
ĐK: Gọi tên anh, cùng bao nhiêu nhớ thương Ngàn vì sao lung linh giấc mơ tình yêu
Mình bên nhau, lập trình trái tim
Niềm hạnh phúc không bao giờ xa
Tăng ½ tone lên ----- Há ... Gọi tên anh, cùng bao nhiêu nhớ thương Ngàn vì sao lung linh giấc mơ tình yêu
Mình bên nhau, lập trình trái tim
Niềm hạnh phúc không bao giờ xa
Hợp âm guitar sử dụng
Bài hát cùng thể loại
Sắp vào đông - Huy Le
1. Sắp vào đông phải chi mà có ai ôm Một ai để yêu mà thương mà...12124
Cho anh xin thêm 1 phút - Trịnh Thăng Bình & Liz Kim Cương
Nếu yêu ai là điều làm em phải khổ đau bao ngày qua
Thì anh xin...10350
Ngoại ơi con về - Cẩm Ly
1. Một sớm con về, ôn kỷ niệm ngày xưa dấu yêu
Dầu dãi đêm ngày, bao...3789
Đau đầu - Issac
1. Bao nhiêu lâu ta cứ ngủ quên
Tìm hoài trong giấc mộng dài nơi đó em...3985
Nếu ngày ấy - Soobin Hoàng Sơn
Cách đây vài năm thôi, lúc ấy anh vừa biết lớn
Gặp em ngẩn ngơ thẩn thơ...49204
Bài hát cùng tác giả
Làm quen - Đang cập nhật
Hỡi em, má đỏ hồng hồng
Dừng chân anh hỏi đôi câu chuyện lòng
Xuân nay,...167192
Xe đạp - Đang cập nhật
Dường như nắng đã làm má em thêm hồng Làn mây bay đã yêu tóc ...116834
Bờm ơi - Đang cập nhật
Intro: Người ơi anh hát riêng bài ca Tặng ...105492
Tha thứ lỗi lầm - Đang cập nhật
Từng đêm anh nghĩ cho tình yêu
Cho tình ta và bao ước vọng
Cho mộng ...48684
Bản tình ca không hoàn thiện - Đang cập nhật
Vòng hợp âm: Tình giống như sóng biển tận ngoài đại dương xanh Anh...47979
Nhập bình luận
Tên bạn
Email
Nội dung
Nghe bài hát

Lan Hương Ab

Your browser does not support the audio element.


Nhấn vào đây để yêu cầu hợp âm bài hát
Video liên quan
*

Quỳnh Nga (Cá Sấu Chúa) - tone F#
Xem nhiều trong tháng

01. Mật ngọt - Dung Hoàng Phạm & Tiến Nguyễn

02. Ngày mai người ta lấy chồng - Thành Đạt

03. Bạn ơi (Lật mặt 6 OST) - Lam Trường & Lý Hải

04. Mưa tháng Sáu - Hứa Kim Tuyền

05. Về với em - Võ Hạ Trâm

06. Hay là chúng ta cứ như vậy một vạn năm – Trường nguyệt tẫn minh OST (Yào bù rán wǒ men jiù zhè yàng yī wàn nián - 要不然我们就这样一万年) - Hoàng Tiêu Vân

07. Liên khúc Trời còn mưa mãi & Hỡi người tình - Giang Hồng Ngọc

08. Vũ trụ có anh - Phương Mỹ Chi & Pháo

09. Yêu bằng mắt - Đình Dũng

10. Liên khúc Người ngoài phố - Nhiều nhạc sĩ

11. Tôi thương ba (Con Nhót mót chồng OST) - Văn Mai Hương & Hồ Trung Dũng

12. Tình trôi trên sóng - Nguyễn Tường

13. Giã từ cờ bạc - Triệu Vy

14. Yêu em trong mơ - An Vũ & Kai

15. Từ nay không phiền anh nữa - Tuệ Phương

16. Anh ngủ thêm đi - Hamlet Trương

17. Hẹn em ở lần yêu thứ 2 - Vương Anh Tú

18. Cô ấy của anh ấy - Bảo Anh

19. Ôm em được không - Dickson


Thêm bài hát mới×
Bạn chưa đăng nhập hoặc bài hát này không phải bạn đăng.

Xem thêm: Sống không dũng cảm uổng thiếu niên, sống không dũng cảm uổng phí thanh xuân


Thêm sheet nhạc×
Bạn chưa đăng nhập hoặc bài hát này không phải của bạn đăng.
Thông báo×
Bạn cần phải đăng nhập để sử dụng chức năng này!
Đóng

© 2014 - 2023 eivonline.edu.vn /Giới thiệu /Liên hệ