NHỮNG CA KHÚC

“VANG BÓNG MỘT THỜI” (4)

Ý NGHĨA BÀI MÙA THU CHẾT CỦA PHẠM DUY 

Xuất xứ những bài nhạc việt  vang láng một thời

Những ca khúc : “vang nhẵn một thời” (2:42’)

https://youtu.be/BUOyCFFYnvo

List nhạc : 1/- Biệt ly, 2- Giọt mưa thu, 3- Áo lụa Hà Đông, 4- Nửa hồn yêu quý đau, 5- gởi gió mang đến mây ngàn bay, 6- Nỗi lòng, 7- Em ơi thủ đô phố, 8- Hàn Mạc Tử, 9- Diễm xưa, 10- Gợi niềm mơ ước xưa, 11- Chiều mưa biên giới, 12- Lời bi thiết thánh, 13- cô nàng xuân, 14- Ướt mi, 15- Em đi miếu Hương, 16- nắng và nóng chiều, 17- Mộng bên dưới hoa, 18- cát bụi, 19- Chuyện tình Mộng Thường, 20- Thói đời, 21- Ảo ảnh, 22- ngày thu chết.

Bạn đang xem: Tuyển tập những ca khúc nhạc trẻ vang bóng một thời

– tiếp theo kỳ 1-2-3 – không còn

22/- Ý NGHĨA BÀI

MÙA THU CHẾT của PHẠM DUY 

– Ca khúc “Mùa thu chết” : nhạc Phạm Duy, trình diễn Lệ Thu

https://youtu.be/5tvf3C0k9nI

(Trích hồi cam kết “Ca Nhạc Sĩ thành phố sài gòn trước 1975” cùa Nguyễn Việt – MTSG)

… lúc NNS nói đến bài thơ L’Adieu của Guillaume Apollinaire, nói tới Hoa Thạch Thảo không ai không nhớ mang đến nhạc phẩm “Mùa Thu Chết” của nhạc sĩ Phạm Duy.

Và khi nói tới nền tân nhạc miền nam bộ nếu không nói về Phạm Duy quả thiếu sót, chưa phải Phạm Duy thuộc sản phẩm cổ thụ, có quá trình sáng tác đầy đủ từ dân ca, nhạc trẻ, trữ tình lãng mạn, nhạc lá cải cho tới nhạc được đặt hàng theo yêu cầu, chỉ thiếu một thứ Phạm Duy chưa soạn sản phẩm công nghệ nhạc quảng cáo cần sử dụng cho băng vệ sinh, dung dịch tăng lực như những nhạc sĩ mang tên tại sài Gòn hiện nay vẫn làm.

Trước ngày 30/4, Phạm Duy thường cho rằng ông là niềm vinh dự của cơ quan chính phủ lúc bấy giờ, vì chính Phạm Duy từng nói : “… cơ quan chính phủ phải sử dụng đến tôi, giả dụ ở tp. Hà nội có Văn Cao thì ở thành phố sài thành chỉ tất cả Phạm Duy để chế tác thế cân đối văn nghệ giữa hai miền, nằm trong ngón đòn tư tưởng chiến cơ quan chỉ đạo của chính phủ cần sử dụng”.

Có lẽ vị vậy sau khi Ngô Đình Diệm bị lật đỗ, Ủy ban hành Pháp Trung Ương từ bây giờ do tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ quản lý tịch, giao Phạm Duy cho bộ Công Dân Vụ vị Nguyễn Tôn Hoàn chủ đạo; sử dụng Phạm Duy trong chiến dịch “Bình Định Nông Thôn” làm chiêu trò thu hút nguyên tố SVHS tham gia, một chiến dịch chưa hẳn đi chứa nhà, làm cho đường mang đến dân quê nhưng mà để mật vụ sệt nhiệm sạo sục bắt bớ du kích Việt cộng nằm vùng. Chiến dịch được Mỹ tài trợ, Phạm Duy gửi SVHS bước vào vùng sâu vùng xa hát cho dân quê nghe những bài xích như “Giọt mưa trên lá” new sáng tác không lâu v.v…

Hay từ năm Mậu Thân trở đi mặt trận Giải Phóng miền nam bộ (MTGPMN) hình thức của Bắc Việt vẫn bành trướng, Phạm Duy tức tốc có bài xích “Mùa Thu Chết” để tiến công đòn tâm lý chiến với những chiến binh cộng sản chính quy cũng tương tự du kích địa phương.

Thật ra Phạm Duy phổ bài “Mùa Thu Chết” theo một thi ca trữ tình thơ mộng của Pháp. Nhưng lại lúc thông dụng nhạc phẩm ra sức chúng, lại vào rơi vào không gian gian khi tp. Hà nội và MTGPMN la hét kỷ niệm cuộc cách Mạng tháng 8 nói một cách khác Cách Mạng Mùa Thu.

Vậy ý nghĩa sâu sắc “Mùa Thu Chết” là gì ? phù hợp nên hiểu, phương pháp Mạng ngày thu sẽ ko tồn tại, mà không tồn tại có nghĩa miền bắc sẽ không hề Cộng Sản, bởi vì đã vào tay người khu vực miền nam (?), bởi lúc này tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ đang hét toáng Bắc tiến. Để rồi tất cả một Bạch Tuyết với một Thẩm Thúy Hằng ngồi trên một tiền đồn hẻo lánh trên đầu nhóm nón sắt lính VNCH có hàng chữ “hãy quăng quật bom Bắc Việt”, được in ấn chần dần dần trên tờ Time cùng Newsweek dạo bước đó ai cũng thấy.

Phạm Duy tiếp tục ca ngợi một Phạm Phú Quốc rớt máy bay chết trên một cây cầu miền bắc bộ với bài bác “Huyền thoại ca một tín đồ mang tên Quốc” hay bài “Kỷ vật đến em” ca tụng những fan lính đã bỏ mạng vì nước.

Nguyễn Cao Kỳ ưu tiên đến Phạm Duy qua chiến dịch “Bình định nông thôn” hay đầy đủ nhạc phẩm Phạm Duy ca tụng người quân nhân VNCH và cho cả ông ta.

Sau khi Đài Truyền Hình số chín được Mỹ xây cất lên vài năm (hình thành sau ngày Ngô Đình Diệm bị lật đỗ), Phạm Duy từ mặt Công Dân Vụ được phân công về trông phần nghệ thuật của đài.

Từ khi Phạm Duy về có tác dụng ở Đài vô tuyến số 9, nhiều “đại gia văn nghệ” tranh nhau miếng khu đất màu mở này để kiếm tiền, không phải tiền “chương trình” được đài đưa ra trả – vì chưng thù lao chẳng gồm là bao, một show ca nhạc 45 phút được trả tối đa 20.000đ bấy giờ đồng hồ (khi đá quý 24K bắt đầu hơn 30.000đ/lượng), bao gồm chi tổn phí cảnh trí, ca sĩ, nhạc phẩm, nhạc công và các tạp vụ khác.

Tính chi li từng nhạc phẩm được ca sĩ trình diễn, trung bình chỉ có 2.000đ, trong lúc bầu show cần trả thực tiễn tiền cát-xê mang lại ca sĩ như Khánh Ly, Lệ Thu, Thanh Thúy trường đoản cú 5.000 đến 10.000đ/bài, vừa phải như Giao Linh, Phương Hồng Quế tự 3.000 mang đến 5.000đ/bài, tức nếu bao gồm một chương trình trên Đài số 9, ông người mẹ show gần như chịu lỗ (một show ca nhạc 45 phút thường có 9 mang lại 10 ca khúc) nhưng những ông bà mẹ show vẫn thực hiện và làm càng xuất sắc,

Lý do mỗi một khi họ gồm chương trình trên tivi thì họ sẽ có tất cả : tiền lăng xê nhạc phẩm do nhạc sĩ chế tạo hay những nhà xuất phiên bản porter chi ra chi phí, đôi khi chi cả chi phí “poa” cho caméraman để sở hữu góc cạnh đẹp; Còn thai show được tiếng gồm chương trình hay, lò nhạc tốt đại nhạc hội, phòng trà khiêu vũ trường của mình được khét tiếng là giải pháp gián tiếp truyền thông online rất tất cả trọng lượng, riêng các nhạc sĩ hay bên xuất phiên bản nhạc những người bỏ tiền chi phí cho màn trình diễn của ca sĩ cũng hốt bạc bẽo do poster bán rất chạy. Và bao gồm Phạm Duy thuộc các loại “ngư ông đắc lợi”, ngoài vấn đề bầu show có nghĩa vụ “điếu đóm” lại được cơ quan ban ngành khen ngợi là 1 trong thiên tài văn nghệ.

Đài TH số cửu thời Phạm Duy là như thế, những ông mẹ show người có tác dụng nghề nghiệp, bạn chỉ là dân i-tờ trong thôn văn nghệ, chính xác là bát nháo ! nhưng lại Phạm Duy lại hãnh diện bởi các bước của mình, với để sẽ thêm phần bát nháo, Phạm Duy chế tác những bài hát như mức độ mấy nhưng mà buồn, bỏ qua đi Tám mà ông gọi là “Tục Ca” xuất xắc nhạc vĩa hè, nhạc loại bang.

Giới văn nghệ sĩ lúc bấy giờ có thừa nhận xét, Phạm Duy sẽ đánh mất mẫu tôi của mình, hiện thân một fan xu thế, nhạc sĩ của đa số thời, một người có vòng xoay 180 độ. Khi Tạ Tỵ viết về Phạm Duy vào cuốn “Phạm Duy còn đó nổi buồn” tuy không lên án và bao gồm phần bênh vực cho một người đang bị xã hội chê cười, vẫn nhận xét “Phạm Duy lúc này không còn là một Phạm Duy thời xưa nữa !”

Ở trào ông Diệm, Phạm Duy cùng với các xếp trần Kim Tuyến, Nguyễn Tôn trả phát động phong trào Bình Định Nông làng với áo bà ba đen, vỗ ngực là người của 9 năm kháng chiến chống Pháp để mà mị những người dân dân ruộng đồng chất phát luôn luôn sùng bái hồ hết ngày đánh Pháp, sinh hoạt chiến chất dịch này Phạm Duy có các bài hát “Ngày trở về”, “Giọt mưa trên lá”,

Qua thời Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh do phong trào SVHS đang cuồng nộ với cơ chế quân sự, Phạm Duy chỉ dẫn những phiên bản nhạc Du ca để tiến công bóng tăm tiếng khi phần đông Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, từ bỏ Công Phụng, Ngô Thụy Miên làm loạn về tình ca, được sự ưa chuộng của người trẻ tuổi các nơi.

Phạm Duy viết mọi nhạc phẩm như Kỷ vật cho em, người tình không chân dung, Huyền sử ca một fan mang tên Quốc, ngày thu chết (hình thức nhạc tư tưởng chiến), Phượng yêu, Tóc mai tua vắn sợi nhiều năm (loại nhạc tình ca)… nhằm tranh thủ cảm tình tầng lớp fan trẻ đã đánh mất cùng lấy lòng chánh quyền.

Đến đời Nguyễn văn Thiệu, Phạm Duy không còn khiến cho ở Đài số 9, liền khiêu vũ sang cộng tác với nhóm văn hóa Mỹ của đài phạt thanh tiếng nói của một dân tộc Tự Do, làm nắm vấn những chương trình cuộc chiến tranh tâm lý.

Phạm Duy còn là “thợ sáng sủa tác” theo đơn đặt đơn hàng của các nhà xuất bạn dạng hay những hãng băng nhạc, vị chỉ trong khoảng vài ngày Phạm Duy có ngay thành quả theo yêu thương cầu. Tôi có nghe nhà kiến tạo Minh Phát thời gian đó – nằm ở vị trí góc Lê Lợi – Nguyễn Trung Trực bây giờ – nói nhạc Việt hóa tức nhạc ngoại quốc lời Việt đang phổ cập nên tất cả đặt Phạm Duy phổ lời cho tất cả chục bài xích để xuất bản, tôi nói sáng sủa tác như vậy lấy gì là hay, ý tứ đâu mà chỉ trong vài ngày là ngừng cả chục bài xích hát ?

Ông Minh Phát cười trả lời, chỉ việc cái tên trên phiên bản nhạc là hốt tệ bạc rồi, đề nghị gì lời ca !? do mình nhái thương hiệu Phạm Duy không được đành phải mua cái tên với giá chỉ 100.000đ một bài, đôi khi Phạm Duy còn khiến cho con cái phổ nhạc không chừng – bé Phạm Duy – Thái Hằng là Duy Quang, Thái Hiền, Thái Thảo ban The Dream’s còn nhỏ dâu là Julie Quang.

Con fan Phạm Duy cũng rất trần tục, nhớ lại trong những năm đầu di trú vào phái nam 1954; báo Sàigòn new của bà cây bút Trà đã làm cho rùm loại chuyện “Phạm Duy ăn chè công ty Bè”, một scandal của thôn tân nhạc thời bấy giờ, báo Sàigòn bắt đầu kể rằng : Phạm Duy trốn vk để dẫn cô em vợ Khánh Ngọc xuống tận nơi Bè rúc hí, tuy vậy trời bất sắc Thái Hằng biết được đánh ghen um sùm, các báo cơ hội đó như SàiGòn Mới, giờ Chuông, Dân chúng thi nhau khai thác, khiến Phạm Duy cần cầu cứu vớt với Bộ tin tức yêu cầu những báo dừng loạt bài đó.

Vào năm 1972 giỏi 73 gì đó, Phạm Duy được mời tham gia cuộc thi Nhạc Pop trên Nhật, thuộc Ngọc Chánh, Thanh Lan có chuông đi đánh xứ fan với nhị nhạc phẩm “Tuổi biết buồn” và “Bao giờ biết tương tư. Chuyện đáng quan tâm trong chuyến hành trình dự thi, ban tổ chức triển khai cuộc thi không biết điều khiển phần hòa âm phối khí bài xích Tuổi biết buồn như thế nào, còn bài khi nào biết tương tứ chỉ mang ý nghĩa biểu diễn.

Vì rằng phần hòa âm phối khí của Phạm Duy quá lỗi thời cho chục năm so với văn minh của quả đât nói tầm thường và Nhật bản nói riêng. Hòa âm bài bác “Tuổi biết buồn” của Phạm Duy chỉ áp dụng chừng mười nhạc khí, còn hòa âm tại hội thi nhạc Pop là cả dàn đại đúng theo xướng, áp dụng hàng mấy chục nhạc khí.

Thanh Lan khi về đã mô tả, họ phải hòa âm lại hết với chỉ đến cô ca demo một lần khi tổng dượt, phải không thể nào hát tốt được, lại thêm khi biểu hiện với sảnh khấu quay 4 chiều càng làm ca sĩ bị khớp, nên tác dụng bài “Tuổi biết buồn” đứng cuối bảng xếp hạng, còn Phạm Duy chẳng bắt buộc chuyện có thứ hạng tuyệt không, vày thời đó mốt xuất ngoại để trải nghiệm đang thịnh hành, mỗi lúc được ra quốc tế nếu ko là du học viên thì phải thuộc thế hệ ông nghị trở lên trên với mác đi công vụ… Phạm Duy là nạm ! (… ngưng trích – theo hồi ký “Đời làm báo” của Nguyễn Việt)

Yên Huỳnh tổng hợp gửi tiếp

NHẠC SĨ TRÚC PHƯƠNG

NGƯỜI TÀI HOA

NHƯNG SỐ PHẬN BI ĐÁT

– Nguyễn Trung

Những bài hay tốt nhất của nhạc sĩ Trúc Phương

Ông Hoàng của mẫu nhạc Bolero

1:40’ : https://youtu.be/uft1ECUDFbQ

2:23’ : https://youtu.be/44x86EmpHwo

…… Phải nhìn nhận một điều là, phần đông các bài hát của ông bao gồm một sức thu hút mãnh liệt nhìn trong suốt hơn bốn chục năm qua và mãi cho đến ngày hôm nay ở bất cứ nơi nào gồm người nước ta đang sinh sống. Kĩ năng của ông thì khôn xiết nổi trội, có thể nói rằng là đạt đến đỉnh điểm của nền âm nhạc mang dư âm miền Nam. Nhưng mà đời sống của ông thì lại trải qua quá nhiều bất hạnh và nhức thương, khốn khổ cho tới tận gần như giờ phút cuối cùng.

Nhạc sĩ Trúc Phương thương hiệu thật là Nguyễn Thiện Lộc. Ông sinh năm 1939 tại buôn bản Mỹ Hoà, quận cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh (Vĩnh Bình) ở vùng hạ lưu lại sông Cửu Long, miền nam bộ Việt Nam. Cha ông là 1 trong nhà giáo sinh sống thầm lặng và nghiêm khắc. Nhưng trung khu hồn của con trai trai Thiện Lộc thì khôn xiết lãng mạn, ưa thích văn nghệ phải đã tự học tập nhạc, và ban đầu sáng tác những bài xích hát đầu tiên lúc vừa 15 tuổi.

Xung quanh nhà ông gồm trồng rất nhiều tre trúc, cần từ nhỏ tuổi ông đã yêu quý những âm thanh kẽo kẹt của giờ đồng hồ tre va chạm tới nhau và về sau đã chọn tên là Trúc Phương nhằm nhớ về thời thơ dại của ông với đông đảo cây tre trúc. Cuối những năm 1950, ông sinh hoạt âm nhạc với những nghệ sĩ nghỉ ngơi ty thông tin tỉnh Vĩnh Bình một thời gian ngắn, rồi lên sài gòn dạy nhạc và bước đầu viết nhạc những hơn.

Bài hát “Chiều buôn bản Quê” được ông sáng tác vào thời hạn này để nhớ về form cảnh thanh bình ở xóm làng của ông ,một bài khác cũng rất nổi giờ đồng hồ với nhạc điệu trong sáng, vui tươi là “Tình Thắm Duyên Quê”.

Không tiền tài và không người nào thân quen ở đô thành Sài Gòn, ban sơ Trúc Phương sinh hoạt trọ trong nhà một gia đình giàu gồm bên Gia Định cùng dạy nhạc mang lại cô con gái của công ty nhà. Thời gian sau thì cô bé này đang yêu đàn ông nhạc sĩ nghèo nhất thời trú vào nhà, vì trái tim cô ta đã dần dần rung đụng trước kĩ năng của Trúc Phương.

Biết được chuyện này, ba chị em của cô nàng bèn xua đuổi Trúc Phương đi chỗ khác. Sau chuyện tình trớ trêu này, Trúc Phương càng tự học tập thêm về âm nhạc và càng chế tác hăng hơn. Mà lại những bài xích hát sau này lại nghiêng về chủ thể tình yêu lứa đôi với phần đa nghịch cảnh phân chia lià.

Trúc Phương sáng sủa tác rất giản đơn dàng, mà lại với bản tính trầm lặng, bi ai và khép kín đáo sau mọi cuộc tình dang dỡ, những bài hát sau này của ông thường sở hữu âm điệu u buồn, thê lương như phảng phất nỗi sầu của cổ nhạc miền Nam. Khét tiếng nhất là “Nửa Đêm kế bên Phố” với giờ hát liêu trai Thanh Thúy. Tiếp nối là “Buồn trong Kỷ Niệm” với phần nhiều câu hát đớn đau, buốt nhói tim gan người nghe như “Đường vào tình yêu tất cả trăm lần vui, tất cả vạn lần buồn. Đôi lúc nhầm lẫn đánh mất ân nghĩa cũ, bao gồm đau chỉ thế, nuối tiếc thương chỉ thế. Lúc hai mơ ước không chung lối về …”. Có bạn cho là bài xích hát này ông đã viết ra sau khoản thời gian bị thất tình một cô ca sĩ lừng danh thời đó.

Nhạc của Trúc Phương bao gồm một nhạc điệu rất đặc trưng của riêng biệt ông, mà cạnh tranh lầm lẫn với người khác được.Nhạc của ông có âm hưởng cổ nhạc miền nam,Nó có vẻ như trầm buồn, ray rức, ưu tứ trước thời cuộc dạo bước đó (là cuộc chiến tranh triền miên) và ảm đạm phiền vày những tình ái dang dở, trái ngang.

Nên khi soạn hòa âm mang đến những bài xích hát của Trúc Phương, nhạc sĩ hòa âm phải sử dụng ít nhất là một trong trong vài các loại nhạc khí cổ truyền của khu vực miền nam như bầy bầu, bầy tranh, hay bầy cò (hoặc violon) thì mới có thể diễn đạt hết cái hay của giòng nhạc Trúc Phương và fan nghe lại càng thấm thía cùng với nỗi muộn phiền, nhức nhói tim gan của ông sau này.

Điều trớ trêu là tuy tăm tiếng và khả năng sáng chói, khá nổi bật so với những người viết nhạc thời bấy giờ, dẫu vậy tình duyên của nhạc sĩ Trúc Phương thì cực kì lận đận. Khoảng chừng năm 1970, Trúc Phương được một phụ nữ vô cùng xinh đẹp, đảm nhận đài những đem lòng thương yêu ông, vị sự rung cảm truyền đạt từ tài năng và đa số tác phẩm tuyệt vời của ông.

Kết cuộc là cả nhị đã bắt buộc duyên ông xã vợ.Tuy sinh sống trong cảnh nghèo nàn, cơ mà đời sống của họ rất là nghệ sĩ. Đó là trong những năm tháng niềm hạnh phúc nhất trong cuộc sống của Trúc Phương và sức trí tuệ sáng tạo nghệ thuật của ông càng sung mãn hơn lúc nào hết với hàng chục bài hát thành lập mỗi năm. Nhưng nụ cười của song uyên ương này lại không kéo dãn dài được thọ bền.

Bởi vị sau một thời gian chung sống với nhau, đông đảo tình cảm lúc đầu trở buộc phải phai lạt dần theo năm tháng và hai fan đã lặng lẽ chia tay nhau. Câu hát ngày nào lại rơi vào vào trường phù hợp này “khi nhì mơ ước đang không cùng bình thường hướng về” cùng “đường vào tình yêu gồm trăm lần vui, nhưng tất cả vạn lần buồn” ?

Giờ thì nhạc sĩ Trúc Phương âm thầm đau khổ trong cô đơn và lại vùi đầu vào men rượu để chế tác thêm nhiều bài bác hát vào nỗi đau thương cùng cực, pha chút ngao ngán cho ý trung nhân thế thái.

Bạn bè thường gặp mặt ông ngồi im lặng mặt những ly rượu vị trí một quán bé dại ở con đường Tô Hiến Thành, quận 10, gần nhà của ông. Có lẽ rằng đó là 1 trong những cách tạo nên nhạc sĩ trợ thời quên đi phần lớn cay đắng của tình đời. Đó cũng đó là lúc bài bác hát “Thói Đời” được chế tạo với phần đa câu như “Bạn quên ta, tình cũng quên ta, phải chung thân ta giận cuộc đời, soi trơn mình bằng gương vỡ lẽ nát, nghe xót xa ngùi lên tròng mắt”… và “Người yêu thương ta rồi cũng xa ta … “Cỏ ưu tư” buồn phiền lên xám môi …”.

Thực ra cần nói là “cỏ tương tư” tức “tương bốn thảo” là tên gọi văn hoa của thuốc lá. Khi mọi người đang yêu thương nhau, lưu giữ nhau, gặp gỡ và hẹn hò nhau thì châm điếu thuốc thả khói mơ màng, chú ý rất thơ mộng cùng nghệ sĩ .

Nhưng đối với Trúc Phương vào “Thói Đời” thì điếu thuốc lá “cỏ tương tư” lại biến thành ra “cỏ ưu tư” tạo cho đôi môi trở đề xuất màu xám phun qua hồ hết nỗi đau thương, nhung lưu giữ ngập tràn. Phần đông giọt rượu nồng của cõi “trần ai” này lại càng gợi thêm “niềm cay đắng” để cho nỗi ưu tứ “in đậm mặt đường trần” và ông đã than thở “mình còn ai đâu nhằm vui ? khi trót sa vũng lầy nhân cố gắng ”?

Bài hát “Thói Ðời” làm ra xúc động mang đến hàng triệu con tim cùng tầm thường số phận nghiệt bổ của cuộc đời. Với riêng bản thân Trúc Phương thì “Thói Đời” lại như là 1 trong lời tiên tri thật chính xác cho quãng đời sót lại của ông suốt gần 25 năm tiếp đến (1971-1995).

Sau năm 1975 thì sự nghiệp biến đổi nhạc của ông giới hạn lại, tất cả những ca khúc của ông phần đông bị cấm phổ cập và trình diễn.. Không có nghề nghiệp gì trong tay, ông làm đủ mọi bài toán để sinh sống. Với nhị bàn tay trắng, ông về bên quê cũ sống dựa vào vả các bạn bè, mỗi vị trí một thời gian ngắn.

Có fan hỏi sao ông ko về quê sống hẳn với thân nhân, Trúc Phương đã trả lời “Má của tớ thì già yếu sẽ ở bên dưới quê mong Ngang (Trà Vinh), tuy nhiên bà nghèo quá, lại nên nuôi đám con cháu nheo nhóc, không đủ nạp năng lượng … cần tôi chẳng thể về đó để gia công khổ đến bà thêm nữa”.

Ở dưới tỉnh công ty Trà Vinh với bằng hữu xưa cũ một thời gian, Trúc Phương lại tìm con đường về sài Gòn. Buổi ngày ông làm thuê, có tác dụng mướn đủ đều thứ nghề và lang thang khắp nơi. Ông gồm tâm sự lại vài ba lời xót xa, nghẹn ngào, xúc động trên một quãng video video ngắn ngủi về cuộc sống của chính bản thân ông thời gian đó như sau :

“Sau cái biến hóa cố cuộc đời, tôi sống mẫu kiểu rài phía trên mai đó,”bèo dạt hoa trôi”… nếu mà nói đói thì cũng ko đói ngày nào, tuy thế mà no thì chẳng tất cả ngày nào điện thoại tư vấn là no… Tôi không có cái mái nhà, vk con thì cũng rã nát rồi, tôi sống nhà bạn bè, mà lại mà khổ nổi yếu tố hoàn cảnh họ cũng bi đát, cũng khổ, chứ không một ai đùm quấn ai được… cho nửa dịp đó thì vấn đề bình yên có khe khắc, thời gian đó thì bạn bè tôi không ai dám “chứa” tôi trong nhà cả, vì tôi không có sách vở và giấy tờ tùy thân, cũng chẳng tất cả thứ gì trong tín đồ cả.

Tôi suy nghĩ ra được một cách.. Là tìm ở đâu mà có khách thăm rồi mình đâm vào đó ngủ cùng với họ nhằm tránh bị bình chọn giấy tờ… ban ngày thì lê la thành phố, đêm thì đề xuất ra xa cảng thuê một loại chiếu, 1 loại chiếu cơ hội bấy giờ là một trong những đồng… vậy rồi ngủ tính đến sáng rồi xếp loại chiếu trả người ta.. Gắng là mình đem 1 đồng về…. Như thể tiền nạm chân… một năm như vậy, tôi ngủ sinh hoạt xa cảng hết 9 tháng…

Mà nói anh thương… khổ lắm…. Hôm nào mà bao gồm tiền để đi xe cộ lam nhưng ra sớm khoảng chừng năm giờ có mặt ngoài đó cố kỉnh rồi thuê được dòng chiếu trải được cái chỗ lịch sự chút tương đối lau chùi một tí nhưng hôm làm sao ra trễ thì họ chiếm hết rồi, hồ hết chỗ sạch vệ sinh họ chỉ chiếm hết rồi, tôi đành bắt buộc trải chiếu gần chỗ “thằng thân phụ đi tiểu vỉa hè”, thay rồi cũng buộc phải nằm thôi. Tôi sống nói theo một cách khác là đều ngày bi đát… mà lại lẽ ra tôi nên bi quan cho cái thực trạng như mặc dù vậy tôi không khi nào buồn … Tôi nghĩ cơ mà thôi , còn sống, cống hiến và làm việc cho tới hiện nay và đó cũng là một trong những cái làm từ chất liệu để tôi viết bài xích sau này..

Có thể bảo rằng một điều là xuyên suốt mấy chục năm trời và đến đến hôm nay đã có khá nhiều ca sỹ, trung vai trung phong băng nhạc, hãng sản xuất đĩa đã thu âm, hát lại nhạc của ông, nhưng chắc chắn là không nhiều có tín đồ đã thông báo ông lặng lẽ từ giã cõi đời vào cảnh nghèo nàn, bi thương và đơn độc trong căn phòng trọ tồi tàn, nhỏ hẹp làm việc quận 11, sài thành vào ngày 18 mon 9 năm 1995, gia tài của ông đã đạt được lúc đó chỉ là một trong đôi dép..

Nhạc Trúc Phương, kề bên những bạn dạng viết về quê hương,còn khắc ghi biết bao cuộc tình lãng mạn ướt át nồng nàn.”Nửa đêm xung quanh phố” lang thang, tình cờ làm quen một cô gái lạ, xong để lòng vương vít mãi: “Buồn vào hồn ko tên, tỉnh giấc nửa tối nhớ chuyện xưa vào đời. Ðường phố vắng đêm nao quen thuộc một người..” hoặc “Trở lại chuyện hai chúng mình. Khi em cùng với anh…” làm quen, hẹn hò cùng nhau tiếp cận mòn lối, khiến nó trở nên “Con đường sở hữu tên em”. Cũng đều có những thời điểm cô đơn, rút về nhốt mình vị trí nhà trọ, tuy nhiên Ðêm gác trọ chỉ tạo nên nỗi bi thiết bâng quơ tất cả vương chút phấn chấn nhờ thể điệu Tango, cơ mà TP ít khi sử dụng trong hầu hết các nhạc phẩm của mình. Rồi có những lúc người yêu xưa kiếm tìm đến, cùng nhau ôn chuyện cũ, kể lại Chuyện ngày xưa, được ghi lại như sau: “Hôm như thế nào em cho thăm, mà quên với tiếng cười, lặng im không nói. Hai mươi tuổi thọ qua mất rồi.. (ÐK): Thôi em nhé, xin trả về niềm cô đơn trước, mang lại anh bước xuôi ngược, lúc hai bọn chúng mình, vòng đeo tay trót buông xuôi, dù chạm chán nhau ta cúi mặt.

Xem thêm: Tổng Hợp Các Gói 3G Ngày Của Mobifone Siêu Rẻ 1K, 5K, 10K, Đăng Ký Gói 3G Mobifone 1 Ngày Chỉ Từ 1

Ðôi khi ông tất cả chút cay đắng cho Thói đời, vì tình nhân ta rồi cũng xa ta tuy vậy không ân oán trách tín đồ mà chỉ than thân một mình. Hồ hết Chiều vào cuối tuần đã xa: “Hôm nao tôi xuất phát phố cũ, chiều xưa, lần hứa hẹn hò. Trao nhau, nụ cười cuối tuần…” bên trên gác nhỏ, cô đơn, è cổ trọc: “Ðêm chưa ngủ, nghe quanh đó trời đổ mưa từng phân tử rơi. Gác bé dại đèn le lói bóng dáng ai bên trên tường loang…” trong khi Mưa nửa đêm: “Ai biết ai bởi vì đời, cùng ngược xuôi chung lối mòn. Ngày tôi hai mươi tuổi, em song tám trăng tròn. Ðêm rét còn nghe chăn gối lẽ nằm thao thức…” nhớ về Bóng bé dại đường chiều, chỉ còn là kỷ niệm : “Ta mang đến nơi hẹn hò, cùng gặp mặt nhau trê tuyến phố nhỏ. Ta vơi dìu nhau trong giờ thở..”

Các sáng sủa tác nổi tiếng : Ai mang lại Tôi Tình Yêu, Nửa Đêm ngoại trừ Phố, Thói Đời, ai oán Trong Kỷ Niệm, Mưa Nửa Đêm, nhì Chuyến Tàu Đêm, Chiều Cuối Tuần, Đêm chổ chính giữa Sự,… với còn không ít những biến đổi rất giỏi vời.