Với nhiều người, mẹ không chỉ là người mang nặng đẻ đau, sinh thành và nuôi nấng chúng ta mà đôi khi người phụ nữ nhỏ bé ấy còn trở thành người anh hùng che chở cho chúng ta trên đường đời Cuộc thi Viết thư UPU lần thứ 48. Viết thư cho người anh hùng của mình, người anh hùng đó là Mẹ, sẽ là cơ hội để các em bày tỏ tình cảm của mình đối với người mẹ kính yêu của mình.

Bạn đang xem: Viết về người hùng của em


Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là mẹ

Việt Nam là mẹ của một con nghiện

Bài văn mẫu UPU 2019 lần thứ 48 Hãy viết một bức thư về người anh hùng của em Người anh hùng là mẹ

Đà Nẵng, ngày 18 tháng 12 năm 2018

Xin chào các bạn, hôm nay là một ngày mưa, tự dưng tôi nhớ mẹ vô cùng, mẹ là người hùng trong lòng tôi. Có thể bạn sẽ thấy lạ vì khi nói đến anh hùng, người ta thường hình dung ra những người đàn ông sức dài vai rộng, một người nào đó thật vĩ đại. Nhưng với tôi, mẹ là người hùng duy nhất, người chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi, trong cuộc đời tôi.

Mẹ tôi là một nông dân thứ thiệt, cuộc đời mẹ tôi đã chịu đủ mọi gian khổ, cực nhọc, từ nhỏ mẹ đã chịu đủ mọi cực khổ. Mẹ tôi không có một gia đình trọn vẹn, vì từ ngày mẹ tôi lên 4 tuổi, ông bà ngoại ly hôn, rồi cả hai cũng nhanh chóng ra đi, có con riêng, mẹ vẫn mồ côi trong gia đình nội ngoại. Mẹ lớn lên dưới sự chăm sóc, đùm bọc của bà cố, nhưng cuộc sống nghèo khó, khó khăn khiến mẹ phải bươn chải mưu sinh, cơm không đủ mặc, áo không đủ ấm nên việc học hành cũng dở dang. , mẹ tôi phải nghỉ học từ năm lớp 5. Năm 18 tuổi, mẹ kết hôn, nói thật với bạn, bố tôi đã ly hôn một lần trước khi đến với mẹ tôi, ngày cưới, bố không được mặc áo dài váy cưới, sự chờ đợi chỉ tầm chục mâm cỗ, có lẽ đây là điều ân hận lớn nhất trong cuộc đời mẹ, bởi mẹ luôn rơi vào trầm tư mỗi khi nhớ về kỉ niệm ấy.


Ngày đầu lấy nhau, bố mẹ tôi đã phải khổ sở vì bà nội tôi là người khó tính, cuộc sống mẹ chồng nàng dâu thực sự không dễ dàng. Ba tôi thương mẹ tôi, quyết tâm vào Nam đi làm kinh tế mới với hai bàn tay trắng, cuộc đời mẹ tôi vì thế cũng bước sang một trang mới. Nam tiến cũng là lúc mẹ mang thai tôi, không như những bà bầu khác được nghỉ ngơi, phơi chân đi làm, mẹ tôi chỉ còn cách bươn chải đi làm thuê cho người ta để kiếm sống. vất vả, cho đến ngày chào đời. Bữa cơm thường chỉ là ngọn rau dại mọc quanh túp lều mượn, với đôi con cá khô, cha kể có hôm mẹ thèm miếng thịt mà không có tiền mua. cô ấy muốn nó rất nhiều. nhiều. Nghèo đói hành hạ con người, bố mẹ tôi không thể đưa đi bệnh viện mà chỉ nhờ một bà mụ gần đó giúp đỡ, đau đớn biết bao, cuối cùng tôi cũng sinh được nhưng mẹ tôi yếu quá không thể kiêng khem được. Tôi thương mẹ lắm, mỗi lần nghe bố kể chuyện thời thơ ấu, tôi chỉ muốn khóc vì thấy mẹ đã khổ cực, hy sinh rất nhiều cho gia đình, cho cuộc đời nhưng họ phải làm việc. cứng .

Cuộc sống gia đình tôi đơm hoa kết trái khi cuối cùng bố mẹ tôi dành dụm được ít tiền mua một mảnh đất nhỏ, trên mảnh đất đầy cỏ rơm và bụi rậm, bố mẹ tôi cũng một tay khai khẩn, trồng những cây cà phê đầu tiên. Nhưng trời không chiều lòng người, đến vụ thu hoạch, giá cà phê mất giá chỉ còn ba nghìn đồng một ký, mẹ tôi với sự bền bỉ của người đàn bà thép đã cãi lời cha, quyết trồng rau để bán. để nuôi dài. Hàng ngày, 3 giờ 30 sáng, bố mẹ tôi lại cắt rau bỏ vào hai thúng để mẹ tôi đi bán. Hồi đó cả xã ai cũng biết mặt mẹ, giờ gặp lại người ta bảo “À, để bà bán rau ngày xưa!”. đầy nỗi nhớ, đâu đâu cũng thấy dấu chân mẹ, đôi vai gầy vẫn gánh rau đi bán, chắt chiu từng đồng để nuôi cả nhà. Có những lúc tôi tự hỏi đôi vai ấy sẽ buông xuống, đã bao lần mẹ âm thầm khóc mà tôi không hề hay biết?

Mẹ tôi là một người cực kỳ nghiêm khắc, bà sống rất đạm bạc, việc trong nhà đều một tay gánh vác, bởi vì cha tôi căn bản là một người cẩu thả. Mẹ thương hai chị em tôi lắm, tôi còn nhớ như in từng buổi học, từng cái nắm tay khi mẹ dạy tôi viết những nét chữ đầu tiên, kỷ niệm như mới hôm qua. Ôi, thật ấm áp làm sao! Tuổi thơ tôi là hình bóng mẹ đi chợ về, luôn mong có được chiếc bánh rán, cây kẹo mút, thứ quà quý của tuổi thơ tôi. Rồi những ngày mưa gió, mẹ đưa chúng tôi đi tiêm phòng, chỗ nào nước lũ dâng đến bắp chân mẹ đặt tôi và chị em tôi vào đôi quang gánh của mẹ, rồi địu đi hàng chục cây số mới đến được trạm. ân xá. Tôi sợ những mũi tiêm, mẹ lại ôm tôi vào lòng an ủi, lời nói của mẹ như liều thuốc mê ngọt ngào khiến tôi quên hết đau đớn.


Sau này lớn lên, mẹ nghiêm khắc dạy dỗ chúng tôi, mẹ không muốn tôi lệ thuộc nhưng tôi phải biết tự lập, lo toan từ nhỏ, nhờ mẹ đi làm, từ năm lớp 2, tôi . Tôi đã biết đến Bắc Triều Tiên, với niêu cơm đầy, học lớp 3 đã biết nấu những bữa ăn đơn giản, lớn hơn một chút thì đã biết giúp bố mẹ làm vườn, so với các bạn cùng trang lứa thì tôi đã tự lập hơn rất nhiều. . Cho đến hôm nay tôi đã 14 tuổi, mẹ tôi cũng già đi nhiều, cuộc sống cũng đỡ hơn xưa nhưng tôi chưa bao giờ thấy mẹ thảnh thơi và sống cho riêng mình. Mẹ tôi vẫn luôn như vậy, làm lụng vất vả không kể nắng mưa, mẹ nói: “Những gì mẹ cố gắng hôm nay là vì tương lai của con, mẹ không muốn con khổ như mẹ ngày xưa, mẹ xin lỗi. ” , rồi mẹ tôi rơi nước mắt, lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc, đúng là “Trên đời không ai tốt hơn mẹ”, và cũng không ai hy sinh nhiều như mẹ.

Mỗi khi tôi gặp khó khăn, hay gặp những vấn đề hóc búa, mẹ như một nhà chiến lược tài ba, luôn hướng dẫn, gợi ý để tôi tự mình giải quyết. Khi tôi lớn lên, học lớp lớn hơn, mẹ không còn giúp tôi học được nữa, mẹ nghĩ với đôi mắt buồn và xoa đầu tôi: “Mẹ có mấy chữ, mẹ không giúp được gì cho con, con cố gắng lên nhé. ngoan nghe thầy, nghe thầy, hỏi bạn bè để học tập tốt”. Làn da của cô rám nắng bởi nắng mưa, đôi bàn tay gầy guộc của em giờ trở nên nhọn hoắt, sần sùi, thô ráp Nhưng em thích cầm những chiếc bàn đó hơn, khi những vết chai sạn trên tay em lại càng thêm quyết tâm học tập. làm người, để mai sau cho mẹ được sung sướng, cuộc sống vất vả khiến thân mẹ mang nhiều bệnh tật, nhưng chị em tôi không bao giờ để mẹ biết, chỉ khổ, có lẽ mẹ sợ mẹ lại càng lo. Tôi yêu mẹ, tôi càng yêu mẹ hơn, cả đời mẹ vất vả nhưng mẹ chưa bao giờ than phiền, mỗi lần mẹ nhìn tôi trìu mến, tôi càng hiểu thêm rằng mẹ đã tin tưởng và kỳ vọng rất nhiều vào tôi, mong chờ con gái lớn rồi sẽ thành người, sẽ có cuộc sống sung sướng, không lo toan như mẹ thì mới yên tâm. Tôi dặn lòng không được buông tay mẹ, vì mẹ đã khổ nhiều lắm rồi, tôi không muốn là nỗi lo lắng trong lòng mẹ nữa. Mẹ tôi, người anh hùng vĩ đại, người anh hùng duy nhất, mẹ là tượng đài không thể thay thế trong lòng tôi, niềm tin của mẹ sẽ là ngọn đèn soi đường cho tôi trong tương lai.


Xin chào tất cả mọi người và hẹn gặp lại!

Tề Thị Thanh Thủy

Các bài văn mẫu khác cho phần viết báo UPU lần thứ 48 năm 2018:

=> Hãy viết một bức thư về người anh hùng của bạn, người anh hùng đó là Thầy giáo=> Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là anh trai=> Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là bà=> Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là Chúa=> Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là Mike=> Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là một giáo viên=> Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là ông nội=> Viết thư cho anh hùng của bạn, anh hùng là cha



Đánh giá bài viết này
Đánh giá bài viết này

Trên đây là bài viết Viết một bức thư về người hùng của em, người hùng là Mẹ của Cà khịa TV web site tổng hợp link xem trực tiếp bóng đá hàng đầu Việt Nam hiện nay.

Viết về người hùng của em chính là chủ đề của của cuộc thi Viết thư quốc tế UPU lần thứ 48 đang diễn ra. Chủ đề truyền cảm hứng này cũng là một đề bài tuyệt vời để bạn rèn luyện kỹ năng viết, và vận dụng vốn từ vựng về miêu tả, con người, cảm xúc. Vậy còn chần chừ gì nữa mà không thổi bừng sáng tạo trong bạn, và bắt tay thực hành bài viết về người hùng của em cùng Language Link Academic ngay bây giờ!


1. Xây dựng dàn ý

Trước khi viết bất kỳ một bài viết, chủ đề nào, bạn cũng nên xây dựng một dàn ý cụ thể, hệ thống làm “kim chỉ nam” cho bài viết của mình, để dễ dàng hơn trong việc kiểm soát độ dài, nội dung và cách triển khai xuyên suốt trong quá trình viết bài. Đây cũng là bí quyết giúp tăng tính liên kết, tính logic của bài viết, và tránh tình trạng diễn đạt lộn xộn – một lỗi cơ bản trong đa số các bài viết của các bạn học sinh.

Một dàn ý tốt là dàn ý bao hàm được hầu hết các ý tưởng bạn muốn phát triển trong bài viết. Các luận điểm được tổ chức có thứ tự theo mức độ từ chính đến phụ, từ bao quát đến chi tiết, và nên được trình bày dưới dạng sơ đồ cây.

Đối với bài viết về người hùng của em, để có một bài viết toàn diện, bạn nên tư duy ý tưởng cho bài viết bằng các phương pháp như 5W + 1H. Bắt đầu từ những câu hỏi đơn giản, những thông tin cơ bản đến những câu hỏi phức tạp, yêu cầu trả lời dài hơn. Bạn có thể tham khảo một số câu hỏi dưới đây của chúng tôi:

Who’s your hero? – Người hùng của em là ai?What’s his/her name? – Anh ấy/Cô ấy tên là gì?What does he/she look like? – Anh ấy/Cô ấy trông như thế nào?How’s his/her personality? – Tính cách của anh ấy/cô ấy như thế nào?What does he/she make you impressed? – Anh ấy/Cô ấy khiến bạn ấn tượng điều gì?When did he/she become your hero? – Anh ấy/Cô ấy trở thành người hùng trong bạn từ khi nào?Why is he/she your hero? – Tại sao anh ấy/cô ấy là người hùng của bạn?

Câu trả lời cho những câu hỏi trên chính là những luận điểm then chốt của bài viết. Sau khi đã có được dàn ý mong đợi, bước tiếp theo bạn cần tìm ra những nhóm, chủ đề từ vựng, cũng như một số cấu trúc, ngữ pháp sẽ sử dụng trong bài viết. Ngữ pháp càng đa dạng, và được vận dụng chính xác, bài viết của bạn càng được đánh giá cao.

*

Bản dịch:

Người có ảnh hưởng lớn nhất trong đời tôi là bố tôi. Với tôi, ông là một anh hùng thực sự.

Bố chưa bao giờ ngừng truyền cảm hứng cho tôi, và ông đã làm điều đó bằng rất nhiều cách. Tôi không thể yêu cầu một hình mẫu nào lý tưởng hơn bố tôi trên cuộc đời này. Ông là một người đàn ông đặc biệt, luôn làm mọi thứ theo cách riêng của mình. Ông dạy tôi tin tưởng vào chính mình và không bao giờ để người khác làm tôi nhụt chí. Ông từng nói, “Hãy là chính mình, đừng bao giờ để bất cứ ai biến con thành một ai khác không phải con.” Câu nói đó đã trở thành phương châm sống của tôi.

Cả bố và tôi đều thích đi du lịch. Ông đã đến thăm rất nhiều nơi trên thế giới từ khi còn là thanh niên. Những kinh nghiệm mà ông có được từ việc đi du lịch đã mở rộng tầm nhìn của ông, và ông tin rằng du lịch chính là một phương pháp giáo dục tuyệt vời. Đây cũng là lý do tại sao Bố luôn khuyến khích tôi đi du lịch và khám phá thế giới. Khi tôi 16 tuổi, tôi có chuyến bay đầu tiên trong đời và tôi đã đến Thái Lan một mình. Tôi học được rất nhiều về văn hóa, con người ở đó và tôi nhận ra rằng việc đi du lịch dạy cho chúng ta những gì chúng ta không thể học được ở trường.

Vì công việc rất bận rộn, ông khó có thể ở bên tôi trong những cuộc thi hoặc kỳ thi của tôi. Tuy vậy, mỗi tối, ông đều cố gắng nói chuyện với tôi và tiếp thêm cho tôi động lực. Ông là một trong những người bạn tốt nhất của tôi, tôi có thể thảo luận mọi thứ mà không phải đắn đo với ông.

Hôm nay, tôi tròn 18 tuổi và tôi đã sẵn sàng cho những quyết định quan trọng trước mắt. Tôi biết cuộc sống sẽ không hề dễ dàng, nhưng tôi có bố tôi bên cạnh. Dù sau này tôi phải đối mặt với những gì, tôi tin rằng tôi có thể vượt qua tất cả. Là con gái của một người đàn ông vô cùng tự tin, không có gì tôi không thể làm được, và tôi sẽ làm cho người hùng của tôi tự hào về chính tôi vào một ngày nào đó.

Xem thêm: Top 7 Website Làm Bài Tập Về Các Thì Trong Tiếng Anh Online Có Đáp Án

Trên đây, các bạn vừa cùng Language Link Academic khám phá một chủ đề rất thú vị, và giàu cảm xúc. Không chỉ dừng lại ở ví dụ tham khảo, chúng tôi mong muốn giúp các bạn học sinh xây dựng tư duy làm bài, và hình thành các kỹ năng toàn diện. Đó cũng chính là một trong những mục tiêu khóa học Tiếng Anh Dự bị Đại học Quốc tế hướng tới. Tư duy rộng mở, kỹ năng toàn diện, kiến thức vững chắc, phong thái tự tin, bạn sẽ sẵn sàng cho mọi khởi đầu, mọi ước mơ ở muôn nơi.