Công chúa út vẫn còn phải chờ một năm nữa. Chiều chiều, khi sáu cô chị đến rủ nàng tới nghĩa trang tàu đắm, nàng đã từ chối. Nàng không hiểu sao các chị lại nhanh chóng chán cảnh vật trên mặt đất. Với họ bây giờ, không có nơi nào đẹp bằng khung cảnh dưới thủy cung. Riêng nàng, nàng vẫn thấy yêu cuộc đời và những người trên kia, mặc dù chỉ mới nghe kể về họ.

Bạn đang xem: The Little Mermaid 2: Return To The Sea

Cuối cùng, ngày nàng mong chờ cũng đã đến. Hoàng Thái Hậu đích thân trang điểm cho cô cháu yêu. Bà đội lên đầu nàng một chiếc mũ miện dát đá quý và lệnh cho tám con trai ngọc cặp vào đuôi nàng. Công chúa đau quá, kêu lên. Thực ra nàng thích những chiếc vòng bằng vỏ ốc hơn, nhưng thấy ánh mắt nghiêm khắc của Hoàng Thái Hậu, nàng lại không dám trái lệnh bà.

Nàng chào bà:

– Cháu đi đây.

Rồi lao mình lên mặt nước. Mặt biển phang lặng. Trời không trăng nhưng đầy sao lấp lánh y như những gì nàng đã hình dung khi nghe lời kể của các chị.

Phía xa, nàng thấy một con tàu sáng ánh đèn và có tiếng đàn hát trầm bổng. Nàng bơi về phía con tàu. Đó là một con tàu lớn với hàng trăm ngọn đèn lồng sáng trưng. Trên tàu có rất nhiều người đang đàn hát nhảy múa. Một chàng trai trạc tuổi nàng ăn mặc rất đẹp, trên đầu đội một chiếc mũ miện rất giống bức tượng đá trong phòng nàng.

Đó là một hoàng tử. Hôm nay là ngày hội mừng sinh nhật của chàng. Hàng trăm pháo hoa bay vụt lên không trung.

Mặt biển rực sáng như ban ngày khiến nàng tiên cá vội lặn xuống nước. Khi nhô đầu lên, nàng thấy có bông đỏ rực như một quả cầu lửa vừa quay tít vừa vung ra xung quanh những đốm sáng chói, khác hẳn thứ ánh sáng trắng xanh lân tinh dưới biển; có bông bay vút lên bầu trời với những tiếng rít dài, rồi toé ra như một đoá hoa lớn, khiến nàng tưởng như tất cả sao trên trời đang rơi xuống đầu mình. Những hình ảnh đó lại phản chiếu xuống mặt biển trong vắt nên như có một trời sao nữa từ đáy biển ngoi lên.

Trong ánh sáng rực rỡ và trong tiếng nhạc vang lừng, Nàng Tiên Cá thấy hoàng tử mới đẹp làm sao. Chàng tươi cười giơ tay về phía mọi người. Khi chàng quay về phía công chúa, nàng có cảm giác như chàng đã nhìn thấy mình.

Đã khuya, cuộc vui kết thúc. Tất cả đã yên ắng, chỉ còn tiếng thở của biển đêm. Trên thuyền, đèn nến đã tắt gần hết. Nàng Tiên Cá vẫn ngồi trên sóng, nhìn qua cửa sổ ở mạn thuyền vào khoang hoàng tử ngủ.

Gió bỗng nổi lên, mây đen kéo đến rất nhanh che khuất cả trời sao, sóng cứ lớn lên mãi. sấm chớp đầy trời và một cơn phong ba khủng khiếp ập tới. Chiếc thuyền bị đưa lên đỉnh ngọn sóng cao như trái núi cheo leo, rồi lại bị kéo xuống chân sóng như lao xuống một vực thẳm đen ngòm.

Nàng Tiên Cá thấy cảnh tượng ấy lại vui thích. Nàng ca vang tiếng hát như thách thức bão giông. Công chúa chợt nghĩ ra hôm nay là ngày hoàng hậu, mẹ nàng mất nên cha nàng, vua Thuỷ Te thường nổi cơn giận dữ bất thường. Một ngọn sóng hung hãn chồm đến đập vỡ tan con thuyền, làm những con người trên đó chới với trong nước rồi chìm nghỉm xuống biển. Nàng nhớ ra là con người không sống được dưới nước. Xuống đến giang sơn của vua Thuỷ Te, họ chỉ còn là những cái xác lạnh ngắt.

Nàng vội nhào đến tìm kiếm hoàng tử, mặc cho những mảnh vỡ của con thuyền đang bị sóng cuốn có thể giết chết nàng bất cứ lúc nào. Hoàng tử đang ngoi ngóp trong sóng gió, chàng đã đuối sức và bắt đầu chìm. Nàng vội ôm lấy hoàng tử, nâng đầu chàng lên trên mặt nước và cố bơi thoát ra xa khỏi những mảnh gỗ gãy vỡ. Hồi lâu thấm mệt, nàng phó mặc cho sóng cuốn.

Khi bình minh toả sáng thì cơn bão cũng tan. Trên mặt nước chẳng còn dấu vết gì của con thuyền nữa. Trước mặt Nàng Tiên Cá là đất liền. Một rặng núi chạy gần sát tới bờ biển. Dưới chân núi, ven cánh rừng xanh tươi là một ngôi nhà màu trắng có tháp cao, từ đó tiếng chuông đổ hồi vọng tới.

Trong vòng tay Nàng Tiên Cá, hoàng tử bất động với đôi mắt nhắm nghiền. Nàng hôn lên trán chàng, thấy đã lạnh toát như những lần hôn pho tượng đá, không còn cái hơi ấm của con người đêm trước.

Nàng dìu hoàng tử về phía ngôi nhà, đặt chàng lên bãi cát mịn, cẩn thận để đầu chàng lên cao, rồi bơi ra nấp sau một tảng đá, lấy rong biển phủ lên đầu và trước ngực.

Từ phía ngôi nhà có một thiếu nữ áo đen, đầu đội khăn màu trắng đi tới. Cô giật mình khi nhìn thấy hoàng tử. Vừa lúc hoàng tử rên lên khe khẽ. Cô ngồi xuống nâng đầu hoàng tử lên và một lúc sau thì chàng hồi tỉnh hẳn.

Một đoàn thiếu nữ chạy đến, họ xúm nhau dìu hoàng tử đi. Công chúa út thấy chàng cố mỉm cười với tất cả các cô gái. Nàng hơi buồn vì chỉ riêng mình là không được chàng tặng cho một nụ cười nào. Nàng lặng lẽ lặn xuống bơi về nơi thủy cung.

Nhiều ngày sau, công chúa út lại bơi đến nơi đã chia tay với hoàng tử. Nàng thấy lại các thiếu nữ áo đen khăn trùm đầu trắng nhiều lần nhưng không bao giờ còn thấy bóng dáng hoàng tử. Chiều đến nàng trở về, lòng càng buồn hơn.

Khi biết chuyện của nàng, công chúa thứ ba và công chúa thứ tư bảo em:

– Bọn chị biết lâu đài của hoàng tử, các chị sẽ dẫn em đến đó.

Sớm hôm sau, bảy chị em nối đuôi nhau bơi lên mặt biển, đến cửa một con sông lớn, các cô bơi ngược dòng rồi rẽ vào sông đào đến chân lâu đài nơi hoàng tử ở.

Lâu đài nhìn bên ngoài tuy không lộng lẫy như thủy cung nhưng lại rất bề thế, có nhiều tháp cao với các cửa tròn vuông, một chiếc cầu thang bằng đá cẩm thạch chạy xuống tận mép nước của con sông.

Trong khu vườn của lâu đài có nhiều loại cây cối lạ mắt nở đầy hoa và rất nhiều bức tượng bằng đá trắng to bằng người thật. Các cô chị chỉ cho nhau xem một bức tượng giống y như pho tượng trong phòng cô em.

Khi đã biết nơi ở của hoàng tử, công chúa út còn một mình trở lại đấy nhiều lần vào các buổi chiều và những đêm có trăng, vì những lúc đó nàng hay được trông thấy chàng.

Những buổi chiều khi hoàng tử lững thững bên bờ sông đào với con chó trắng lông xù to như một con sư tử theo sau; những đêm trăng sáng, ngồi trầm ngâm trên ghế đá trong vườn thượng uyển, chàng vẫn tưởng là chỉ có một mình, nào hay lúc đó Nàng Tiên Cá thường nhô hẳn đầu lên trên mặt nước hoặc ngồi lặng ưên bệ bậc thang bằng đá cẩm thạch sát mép nước để ngắm chàng.

Qua những lần ấy, Nàng Tiên Cá biết được nhiều hoạt động của con người ở hai bên bờ các con sông. Nàng ngày càng yêu mến con người và muốn được cùng sống với họ. Nghĩ tới cái đêm giông bão, được ôm ghì đầu hoàng tử vào ngực, nàng lại mỉm cười hạnh phúc.

Nhưng nàng cũng có rất nhiều điều chưa hiểu về con người như: Neu không bị chết đuối thì họ có thể sống được bao lâu? Trên họ còn có một tầng nữa không?… Nàng đem những thắc mắc đó hỏi Hoàng Thái Hậu.

Thái Hậu bảo:

– Neu họ không chết vì ốm đau, tai nạn thì rồi cũng chết già như chúng ta, nhưng đời sống của họ ngắn hơn của chúng ta nhiều. Có điều khi lìa đời, chúng ta biến thành bọt sóng và tan vào đại dương, còn họ lại có một linh hồn bất tử. Những người tốt thì linh hồn được bay lên tầng trên gọi là thượng giới hay thiên đàng, hoặc có thể được trở lại làm người trong một kiếp khác.

Nàng Tiên Cá buồn bã hỏi bà mình:

– Sao chúng ta lại không có một linh hồn bất diệt. Cháu sẵn sàng hi sinh cả cuộc đời dài của mình để được làm người.

Thái Hậu nhìn cô cháu với cặp mắt bao dung và bảo:

– Muốn thế thì cháu phải được một chàng trai của loài người yêu thương. Chàng phải yêu cháu hơn tất cả các người thân của chàng. Và khi một đức cha đặt tay cháu vào tay chàng thì linh hồn của chàng sẽ truyền qua cháu. Chính lúc đó, cháu sẽ có một linh hồn bất tử. Nhưng điều ấy chẳng bao giờ có thể xảy ra, vì cái đuôi mà chúng ta cho là đẹp đẽ thì con người lại kinh tởm nó. Họ chỉ quen với đôi chân của họ thôi.

Nàng Tiên Cá hỏi ngay:

– Thế có cách nào biến cái đuôi thành đôi chân?

– Có chứ! ở Vực Nước Xoáy… Hoàng Thái Hậu bỗng dừng lại không nói nữa. Nàng Tiên Cá cố hỏi thêm, bà liền gạt đi.

– Đấy là nơi cháu không bao giờ được phép bén mảng đến.

Sau nhiều ngày dò hỏi, Nàng Tiên Cá biết được Vực Nước Xoáy mà Hoàng Thái Hậu nhắc tới là nơi ở của một bà phù thuỷ già, nửa thân trên của bà cũng giống như người nhưng phần dưới không phải là cái đuôi cá mà là những cái vòi dài có giác bám như của loài bạch tuộc.

Dưới thủy cung này, duy nhất chỉ có bà là chế được loại thuốc biến cái đuôi cá thành đôi chân con người, nhưng bà chẳng cho không ai cái gì bao giờ. Hơn nữa, những kẻ liều lĩnh có khi phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình trước lúc đến được cái động của bà. Điều này khiến Nàng Tiên Cá có phần e ngại, nàng cố xua hình ảnh con đường dẫn đến Vực Nước Xoáy ra khỏi đầu mình.

Đe kéo em gái ra khỏi nỗi u sầu, đêm nào các cô chị cũng lôi nàng út tới phòng khiêu vũ của hoàng cung. Trong gian phòng rộng lớn lộng lẫy chan hoà ánh sáng xanh lam mà không một vị hoàng đế nào trên mặt đất có được, những điệu múa tuyệt vời của vũ đoàn cung đình Cá Thần Tiên, những pha đấu võ gay cấn giữa võ sĩ ngự lâm Bạch Tuộc và cao thủ giang hồ Cá Đuối cùng những màn ảo thuật li kì nhất do ảo thuật gia số một thủy cung Hải Mã trình diễn chẳng làm công chúa út vui lên được bao nhiêu. Nàng tìm cách lẩn tránh các cuộc vui.

Xem thêm:

Rồi đến một ngày, nỗi nhớ mong vị hoàng tử trẻ tuổi, lòng khát khao có một linh hồn bất tử đã thắng được những sợ hãi. Nàng Tiên Cá bơi đến Vực Nước Xoáy.