Diendandoanhnghiep.vn Như một thói quen, cứ mỗi khi thấy lòng nặng trĩu tôi lại về với biển. Bạn đồng hành của tôi là chồng, là con, là bạn và đôi khi tôi lãng du một mình.

Bạn đang xem: Nếu thật buồn em hãy về với biển


Có người nói với tôi rằng biển rất hay thay đổi, hôm nay hiền dịu, ngày mai bão tố. Bạn có thích biển không?



Có người yêu biển đến khát khao, yêu như chính máu thịt của mình. Có người lại ghét biển trong tận cùng nỗi đau. Biển đưa người đi và một ngày cuồng nộ biển không đưa người trở lại. Biển vùi lấp hình hài, là nguyên nhân bao nỗi mất mát. Tôi không yêu biển nhưng vẫn thích cái cảm giác đứng trước biển để thấy mình bé nhỏ, chụm tay hét thật to để nghe giọng mình chìm lấp trong tiếng sóng biển rì rầm. Trầm mình xuống dòng nước mặn để nghe một thoáng xót cay trong khóe mắt, ngắm những cánh buồn buông neo xa xa phía chân trời rực nắng mà ước mơ, mà hy vọng.

Tôi thích lang thang bờ cát đêm, ngồi bệt xuống sát mặt nước, nhìn ra phía đại dương bao la, kiếm tìm trong sâu thẳm hun hút một điều gì đó chưa thể đặt tên. Trong đêm sâu, mặt biển loang dần những vùng sáng bạc được sóng đánh xô mãi vào bãi cát. Tôi nghĩ về những ước mơ thơ bé của mình và nhận ra rằng điều đẹp đẽ ấy mãi đọng lại ở một ngách sâu nào đó trong tâm hồn tôi. Và khi tôi đối diện với thẳm sâu bao la, nó lại trở về khắc khoải và day dứt.

Có lúc tôi ngồi dựa đầu vào người đàn ông của cuộc đời mình, cả hai không nói câu gì, chỉ im lặng nhìn biển. Tôi lan man trong hoài niệm. Còn anh, biết đâu đấy, Anh cũng đang nghĩ về những bóng hồng đã qua trong cuộc đời mình. Vì trước biển người ta thường mềm yếu…

Sau những ồn ào dữ dội, biển dường như cô độc hơn bao giờ hết, chỉ mình nó lắng nghe cái im lặng vô cùng của vũ trụ mùa đông khi loài người dường như đã bỏ đi đâu hết, chỉ còn lại màu xám lạnh lùng của trời, của nước, của tiếng thông reo vi vu muôn thuở… Biển hết mình sẻ chia, đồng cảm với nỗi niềm của con người, và để rồi khi đông về, chỉ mình nó ôm trọn nỗi thê lương…Biển chưa bao giờ ngọt ngào và nồng nàn như cái vị thanh khiết của sông. Biển mặn chát nhưng đủ bao dung để người đời yêu ghét.

Cuộc đời là biển đấy! Bạn có bí mật như biển không? Hãy nói với tôi điều đó, tôi sẽ cho bạn biết bí mật của đại dương! Thật đấy! Còn tôi, vẫn giữ thói quen về với biển. Mỗi khi lòng nặng trĩu. Mỗi khi cần chở che.

Xem thêm: Hãy sống đẹp như những con thiên nga của tchaikovsky,, @iamngoceng

"Nếu thật buồn em hãy về với biển
Sẽ thấy vẹn nguyên một giấc mơ"*...

* Thơ Đàm Huy Đông


Bạn đang đọc bài viết Nếu thấy buồn em hãy về với biển tại chuyên mục Bài báo in của Tạp chí Diễn đàn doanh nghiệp. Liên hệ cung cấp thông tin và gửi tin bài cộng tác: email toasoan

Nếu thật buồn em hãy về với biển

Đàm Huy Đông

*

(ảnh intternet)

Nếu thật buồn em hãy về với biểnBiển vẫn xanh rờn như thuở ấy vừa yêu
Giấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm
Biển yên bình, biển hát phiêu diêu

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Viết ước mơ lên những vỏ sò
Và hãy viết tên em trên cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mờ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ

Viết cho những ngày xa anh

Đào Phong Lan

*

(ảnh intternet)

1.Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em đã khác hôm nay …Nhớ sáng nào trên biển
Chuồn chuồn baynhững cánh ướt vẫn thơm mùi sương sớm …Bàn chân trần đi trên cát ấm
Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay?
Những bình yên đến chạm vào vai
Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ …

Em nằm yên trong tay anh, trong hơi thở …Trong nắng trời,Gió biển,Cát bờ xa,những con ong rừng lấy mật về quangọt như môi anh hôn em mỗi sáng …

Dòng suối nóng chảy trong lòng đất nóngâm ỉ hoài một nỗi niềm yêu
Khi ta đón nhau biêng biếc những chiều
Và lặng thầm chia tay nhau mỗi tối …Em cứ nói chuyện không đầu không cuốicứ huyên thuyên về cuộc sống con ngườicứ mơ hoang ánh sáng bầu trời
Không biết là ánh đèn đường đã tắt …

Anh của em,những ngày không gặp mặtcó buồn không?
Khuôn mặt có hao gầy?
Bàn tay em đã lại nhớ bàn tay
Môi em nhớ những cái hôn rất vội
Em lầm lụi đi trên con đường tối
Ngõ vắng xa
Hoa mướp đã thôi vànglối cỏ xanh hôm chúng mình sangđã xơ xác nhớ một người đi vắng…

Không có anh,Sao quá chừng phẳng lặng?
Quá chừng mưa trên những tán lá bàng
Quá chừng rơi những thảm hoa vàng
Quá chừng hát những bài lâu không hát …

Giá anh xa đúng một vòng quả đất
Thì bây giờ em sẽ đến ôm anh
Sẽ gục lên đôi vai ấm hiền lànhsẽ hôn siết bàn tay yêu dấu

2Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em đã khác hôm nay
Nhớ lần đầu ta nắm bàn tay
Đã không muốn buông rời ra nữa…Những ngôi nhà nhẹ nhàng khép cửa
Để ta hôn nhau những cái hôn đầu
Để ta hôn nhau những cái hôn sâu
Và trái đất quay một vòng choáng váng …

Anh của em,thời gian và năm thángđã nhắc em phải biết mong chờnhưng em sợ em không tính bằng giờmà em níu lấy từng giây phút
Đời rộng quá, bàn tay em nhỏ hẹpbiết làm sao che chắn được cho nhau?
Anh đang làm gì?
Anh đang ở đâu?
Anh có biết là em đang nhớ?

Giá cuộc sống chỉ là cánh cửa
Em và anh sẽ khóa trái bên ngoàimặc mưa gió và những cánh chuồn baymặc núi xô hay ầm ầm biển động
Em đã sống một đời ước vọngnhững khát khao trời rộng sông dàinhững ngông cuồng về một ngày mainhững to tát lớn lao dự định

Nhưng bây giờ em chẳng cần định mệnhnhững rủi maynhững cơ hội ngàn vàng.Chỉ cần anh dừng bước lang thang
Về với em
Căn nhà em ngỏ cửa
Bàn tay này vì anh mà nhóm lửa
Hơ ấm anh những buổi đi về
Ngày ngắn vô cùng hay dài rộng lê thê
Em cũng sẽ không màng đến nữa …

Hãy để em yêu anh
Không do dự
Và hãy yêu em như giây phút cuối cùng
Như ngày mai sẽ xa nhau vĩnh viễn, lối đi chungcủa hai đứa đã có người chắn mất…Như đã đến giờ tận thế trên trái đất
Như dòng sông sẽ cạn muôn đời
Hãy siết em vào lòng
Hãy hôn mãi không thôi
Hãy yêu em không một lần ngưng nghỉ …

3Ngày mai khi chúng mình gặp lại
Có thể là em sẽ khác hôm nay
Như ánh chiều rồi cũng phải nhạt phai
Như chiếc lá một ngày tàn úa
Đừng hỏi emđừng hỏi em thêm nữa
Là vì sao em nói những câu này
Hãy lặng lẽ cầm lấy bàn tayỦ ấm em vì em đang rét lạnh

Anh của em,Dáng đi khổ hạnh
Bàn tay gầy mười ngón khô khan
Đến hôm nay em vẫn thấy ngỡ ngàng
Sao chúng mình yêu nhau nhanh đến thế?
Như sóng cuốn
Như gió xô
Như thể …Là chúng mình ngàn kiếp đợi chờ nhau …

Hãy yêu em ngày hôm nay thôi nhé
Đừng bao giờ nhớ đến hôm qua
Cũng đừng nên nghĩ đến ngày xa
Vì cuộc sống ngày mai sao biết được?
Hãy yêu nhau như là hai giọt nước
Lăn vào nhau những khát vọng nồng nàn
Hãy yêu nhau như hai chiếc lá vàng
Lìa cành vẫn còn ôm ấp mãi …